Luật đánh bài

Mẹ tôi đánh bài 3 cây bịp và bỏ đi từ năm ấy

Mẹ tôi đánh bài 3 cây bịp và bỏ đi từ năm ấy, tôi trở thành đứa trẻ có nhà lại không muốn về…Nhớ năm ấy, chỉ vài ngày nữa vào khai giảng lớp 3, mẹ hứa mua cho tôi ít đồ mới để khai giảng, vậy mà tôi đợi đến qua cả khai giảng, mà bà ấy vẫn chưa trở về, cô chú trong vùng bảo mẹ tôi đi không về nữa đâu…vậy mà tôi ra tận cổng, ngồi đợi mãi, lúc đó trong đầu tôi chỉ nghĩ mẹ đi mua ở xa…Rồi những năm sau đó, toàn cô chú và ba đưa tôi đi học. Rồi 4 năm cấp 2, rồi 3 năm cấp 3 qua nhanh như chớp mắt, ngày tôi thi đh đỗ vào đaị học ,một ngôi trường danh tiếng, không ai chia vui với tôi ngoài bà . Ba bận đi làm ăn không về kịp chỉ gọi qua điện thoại…còn mẹ bận đi mãi không về.

anh-lan-34-15

“10 năm rồi, từ lúc nhận thức được mẹ đi, con luôn đi tìm lí do ngày ấy mẹ bỏ đi, con luôn chờ mẹ quay về để giải thich tại sao ngày ấy bỏ đi không nói tiếng nào, con nhiều lần chờ mẹ về, chỉ mong được mẹ chứng kiến những ngày quan trọng của con trong vô vọng, nhưng bây giờ con không còn cần nữa, con bận đi tìm người phụ nữ khác, người phụ nữ yêu thương ba

Mẹ tôi đánh bài 3 cây bịp và bỏ đi từ năm ấy

để ba không còn đơn độc nữa như bây giờ nữa…vầng trán ông ấy đã nhìêu nếp nhăn, đôi mắt hóp vào, cả tay và chân đều chai sạn, có khi khói thuốc làm ông ấy sặc xụa…có thể ông ấy không chu đáo như ba mẹ khác, nhưng ông ấy không bỏ con đi như mẹ, ông ấy hứa thì ông ấy sẽ đánh bài 3 cây bịp, ông ấy đã dành nữa cuộc đời để con có được cuộc sống như bây giờ.

anh-lan-34-16

Mẹ mãi cũng không biết được, những năm tháng ấy, con ganh tị với những đứa trẻ lúc nào chúng cũng được vui vẻ, chúng vô tư, vì sau năm đó con không còn biết cười là gì nữa. Ngoài việc con đỗ đại học, ba không về kịp bên con, nhưng phần còn lại là ba dắt tay con nộp học phí, ba mang đồng phục con đi sửa cho vừa, ba dẫn con đi may áo dài, ba nấu ăn, ba đi họp phụ huynh, ba mua giày dép quần áo túi xách…dù mỗi việc như vậy ông ấy làm rất ít, rủ nhau đi đánh bài chòi và đếm trên đầu ngón tay, công việc làm ăn của ông ấy rất nhiều, nhưng chưa bao giờ ông ây quên ngày sinh nhật của con, mỗi năm ông ấy về trễ đều mang quà và bánh về đốt nến với con, có năm không về kịp, ông ấy đều gửi cho con một món quà kèm theo lời chúc.

Leave a Comment